ngay lúc bước vào công ty đã thu hút được tất cả chú ý của người khác
bằng vẻ ngoài yêu nghiệt.
Tiếp đó lại được biết hắn là từ công ty ủy thác đến làm trợ lý cho Hoàng
Tịch Liên nên tầm nhìn lại được nâng cao thêm một bậc, có thể nói trong
công ty hiện tại Hoàng Tịch Liên với kinh nghiệm và thành tích trước kia thì cô chính là trụ cột của công ty. Tuy rằng đã rời khỏi Victoria’s
Secret rồi vắng một thời gian nhưng khi tiếp tục trở lại sàn diễn trong
nước cô vẫn là một khuôn mặt thương hiệu mà người người săn đón.
Thứ nhất đi đầu phát ngôn cho ngành giải trí của công ty, thứ hai có thể
góp phần vào hướng dẫn, đào tạo nhân lực cho công ty đưa vào thị trường, với hai vai trò này Hoàng Tịch Liên được ví như nguồn sinh khí mới của
Tề thị.
“Bạch Tử Mặc, lấy hộp trang điểm trên bàn qua đây giúp tôi được không?”
Tuy nhiên, trong một công ty có được sự đầu tư từ một tập đoàn lớn như Tề
thị thì không phải chỉ có mình Hoàng Tịch Liên là người nổi tiếng, cạnh
bên hào quang của cô vẫn có không ít người mẫu, diễn viên đang cố gắng
vươn lên muốn đứng đầu, hưởng thụ sự sủng ái của công ty. Vì thế cũng có rất nhiều cạnh tranh.
Như tiếng gọi vừa rồi là cũng từ chỗ một người mẫu nổi tiếng gọi Ly Đa,
trước kia cô ta chính là con gà chọi chính của công ty, chỉ vì Hoàng
Tịch Liên đột nhiên trở về vị trí của cô ta đã bị đẩy xuống thứ hai, thế nên cứ như thế vốn bằng mặt chứ chẳng bằng lòng.
Bạch Tử Mặc là tên trong hồ sơ làm việc của Tư Cảnh Hàn, hắn hiện tại đang
ngồi trên ghế cạnh Hoàng Tịch Liên chờ cô ấy trang điểm. Nghe gọi ánh
mắt không có quá nhiều chuyển động, rồi cầm hộp trang điểm lên nhưng
Hoàng Tịch Liên đã giơ tay ngăn lại.
“Xin hỏi trợ lý của cô Ly Đa đây đâu rồi?” Vừa hỏi cô lại ra hiệu cho Tư
Cảnh Hàn cứ ngồi đó, còn đưa bình sữa trong túi cho hắn.
“Anh uống đi, Hoắc cô nương vừa mới nhắn tin dặn dò em đấy.”
Tư Cảnh Hàn cầm bình sữa ngồi xuống nhưng nói thêm: “Cô có thể nói với cô ấy tôi đã uống xong rồi.”
Hoàng Tịch Liên mỉm cười, khoanh hai tay để lên bàn, nghiêng đầu nhìn hắn: “Sao vậy? Không muốn uống sao?”
“Tôi cũng không phải là trẻ con đi cấp một.”
“À…” Hoàng Tịch Liên gật gật đầu, đôi môi đầy đặn lại cong lên, tùy tiện cầm một cây cọ phủi phủi lên mũi của người đàn ông, trêu chọc: “Nhưng mà
cùng là phụ nữ, tôi không muốn cùng anh “thông gian” lừa gạt cô ấy
đâu.”
“Vậy cái
này để một lúc nữa đi, bây giờ không phải lúc thích hợp.” Tư Cảnh Hàn
đặt bình sữa trở lại vị trí cũ, cầm điện thoại lên chơi game.
Bên này Ly Đa trong qua hai người kia không ngừng nói cười mà chẳng chút để ý đến lời yêu cầu của mình thì vô cùng bất mãn: “Trợ lý của tôi ra
ngoài lấy nước rồi, nhờ người của cô một chút cũng không được sao? Hơn
nữa cũng là người mới nên biết nhìn sắc mặt một chút chứ.”
Câu chuyện vui đang bị phá đám nên Hoàng Tịch Liên cũng chẳng thân thiện:
“Người của tôi nhìn sắc mặt của tôi là được rồi, nhìn nhiều quá cũng
thấy dư thừa.”
Bình luận